
Mỹ thuê thám tử tư để truy tìm nhà của người bị trục xuất ở nước ngoài
AI Summary
Điểm đáng chú ý là DHS yêu cầu các nhà thầu cung cấp bằng chứng cụ thể về nơi ở của những người bị trục xuất, bao gồm hình ảnh ngôi nhà, hóa đơn tiện ích, hồ sơ việc làm, tài liệu tòa án, hoặc thậm chí giấy chứng tử nếu người đó đã qua đời. Những tài liệu này được cho là cần thiết để xác minh tính chính xác của thông tin và tiến hành các bước tiếp theo. Ngoài ra, các nhà thầu cũng phải phát tờ rơi bằng tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, thông báo về số tiền phạt mà Cục Hải quan và Biên phòng Mỹ (CBP) tuyên bố những người này đang nợ.
Chính sách này bắt nguồn từ một điều khoản ít được biết đến trong luật nhập cư năm 1996, vốn không được áp dụng cho đến khi chính quyền của cựu Tổng thống Donald Trump khởi động vào nhiệm kỳ đầu tiên. Điều khoản này cho phép CBP áp dụng mức phạt lên tới 998 USD mỗi ngày đối với những người bị cáo buộc không tuân thủ lệnh rời khỏi Mỹ. Theo DHS, tính đến tháng 7 năm nay, tổng số tiền phạt đã được áp đặt lên các cá nhân này đã vượt mức 84 tỷ USD, với một số trường hợp cá biệt có số tiền phạt lên tới 1,8 triệu USD.
Chính sách này đã gặp phải sự chỉ trích mạnh mẽ từ các tổ chức nhân quyền và các chuyên gia pháp lý. Hasan Shafiqullah, luật sư giám sát về nhập cư tại Legal Aid Society, cho biết ông đã chứng kiến các công ty thu hồi nợ bên thứ ba thêm vào các khoản phí bổ sung lên tới 50% giá trị tiền phạt, khiến gánh nặng tài chính của những người bị trục xuất trở nên nặng nề hơn. Ông cũng nhấn mạnh rằng việc áp dụng các khoản tiền phạt khổng lồ này không chỉ làm tăng thêm áp lực tài chính đối với những người nhập cư, mà còn đặt ra câu hỏi về tính hợp pháp và đạo đức của chính sách.
Một khía cạnh khác đáng lưu ý là việc DHS sử dụng các thám tử tư để thực hiện nhiệm vụ này, bao gồm cả việc chụp ảnh nhà của những người bị trục xuất ở nước ngoài. Điều này làm dấy lên lo ngại về quyền riêng tư và sự an toàn của các cá nhân, đặc biệt là trong bối cảnh nhiều người trong số họ có thể đang sống trong điều kiện khó khăn hoặc bị đe dọa tại quốc gia mà họ bị trục xuất về. Việc thu thập thông tin cá nhân và hình ảnh nhà riêng của họ có thể dẫn đến những hệ lụy không mong muốn, bao gồm nguy cơ bị quấy rối hoặc bị lạm dụng thông tin.
Chương trình này cũng đặt ra câu hỏi về cách chính phủ Mỹ xử lý vấn đề nhập cư và quyền con người. Thay vì tập trung vào việc cải thiện hệ thống nhập cư và giải quyết các vấn đề cơ bản liên quan đến di cư, chính sách này dường như nhấn mạnh vào việc trừng phạt và thu hồi tài chính, bất chấp những ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của những người bị trục xuất. Điều này càng làm tăng thêm sự chia rẽ trong xã hội Mỹ về cách tiếp cận vấn đề nhập cư, vốn đã là một chủ đề gây tranh cãi trong nhiều năm qua.
Trong khi đó, các quốc gia như Mexico, Honduras và Guatemala cũng phải đối mặt với những thách thức riêng khi tiếp nhận những người bị trục xuất từ Mỹ. Việc DHS thuê các thám tử tư để hoạt động trên lãnh thổ nước ngoài có thể gây ra những căng thẳng ngoại giao, đặc biệt nếu các hoạt động này bị coi là vi phạm chủ quyền quốc gia. Ngoài ra, việc này còn có thể làm gia tăng sự bất bình đối với chính sách nhập cư của Mỹ trong mắt cộng đồng quốc tế.
Tuy nhiên, từ góc độ của chính phủ Mỹ, chương trình này có thể được xem như một nỗ lực nhằm đảm bảo tính tuân thủ pháp luật và thu hồi các khoản tiền phạt mà họ cho rằng hợp pháp. Với ngân sách 9 triệu USD, DHS dường như đang đặt cược vào khả năng các nhà thầu tư nhân sẽ mang lại kết quả đáng kể trong việc truy tìm và thu hồi nợ từ những người nhập cư bị trục xuất. Nhưng liệu đây có phải là cách tiếp cận đúng đắn, hay chỉ là một biện pháp mang tính trừng phạt hơn là giải pháp lâu dài cho vấn đề nhập cư? Câu hỏi này vẫn còn bỏ ngỏ, trong khi những người bị ảnh hưởng tiếp tục phải đối mặt với những thách thức không nhỏ từ chính sách này.